Skip to content

Câu cá rô phi

2009 October 29
Posted by thaohqbc

Có thể nói rô phi là một trong những loài cá phổ biến nhất ở nước ta, từ Nam ra Bắc và có nhiều cách để câu chúng: Có thể câu bằng lưỡi đơn (hay đôi) bằng giun đỏ, giun đất, trùng chỉ, tôm ươn, hà đen, hà đỏ, trứng kiến hay mồi bột. Cũng có thể câu chúng bằng lục hay câu bằng cách rà ổ (rà bằng cần tay hay bằng cần máy). Trong những phương pháp kể trên, tôi thích nhất là câu bằng lục, bằng lưỡi đơn cuốn trùng chỉ và bằng cách rà ổ. Đó là những phương pháp mang lại hiệu quả cao mà tôi đã trải nghiệm trong thực tế nhiều năm.

Câu bằng trùng chỉ
Ở ngoài Bắc, con giun bé tí màu đỏ, cuốn với nhau từng búi, luôn ngoe nguẩy dưới cống, rãnh, nhất là vào mùa đông, người ta thường vớt cho cá vàng ăn thì trong Nam gọi là trùng chỉ. Cái sáng tạo của những người đi câu phía Nam là họ biết dùng trùng chỉ để câu nhiều loại cá. Có lẽ ý tưởng cuốn trùng chỉ vào lưỡi câu để câu cá xuất phát từ động tác vê (vắt) trứng kiến (một tuyệt kỹ rất khó học) của các cao thủ phía Nam. Khi đi câu rô phi, đến tiệm bán cá cảnh hay vựa chuyên cung cấp mồi câu mua lấy 1 hay 2 lon trùng chỉ, chọn loại trùng đỏ tươi, rờ vào thấy kết thành mảng rắn, nước trong chậu hay bể chứa trong là trùng mới bắt, còn khoẻ, sống dai. Nếu trùng có màu chuyển xám, nước có màu đục, rờ vào thấy nhũn là trùng cũ, mau chết, không nên mua. Khi mang trùng đi xa nên để trong bịch nilon đổ nước lưng bịch và bơm oxy, đừng đựng bằng xô mà đi đường xóc trùng chết hết. Đến chỗ câu đổ trùng ra một miếng lót phẳng bằng gỗ hay gạch để cho nước thoát đi, để vào chỗ mát, đám trùn chỉ sẽ quấn tụ lại thành mảng và sống rất lâu, nếu là trùng tươi thì chúng sẽ còn khoẻ cho đến tận cuối buổi câu. Lâu lâu, vẩy cho chúng it nước là được. Sau khi chọn chỗ, căn phao, ném thính chờ mươi phút là bắt đầu có thể cuốn trùng chỉ để câu. Lấy một nhúm trùng cỡ đầu ngón tay cái đặt lên lưỡi câu rồi lấy chỉ đỏ cuốn đều tứ gốc lưỡi trở ra, đảo trái, phải, trong, ngoài cho thật đều ôm lấy cục mồi, cuối cùng ta sẽ được một cục trùng tròn xoe bao gọn lưỡi câu bên trong. Đặt mồi nhẹ nhàng vào điểm câu và chờ phao lún và giật. Cá rô phi thích kiếm ăn cuối gió, ưa đi đàn, nhiều ít tuỳ nơi. Câu kiểu này gặp nhiều loại cá: chép, trôi, trắm, rô phi, tra, trê,… Nếu muốn chuyên đề rô phi thì cần tăng “khẩu phần” bột ngô rang cháy và trứng kiến khi trộn thính.

Câu bằng lục
Câu lục dùng nguyên tắc nếu con cá tỳ đè dây lún phao là giật nên con gì chạm cũng chết chứ không cứ gì rô phi. Nếu hồ có nhiều rô phi và mình muốn câu rô phi bằng lục thì cần phải chế ổ thính thích hợp với bọn phi. Hai món khoái khẩu của bọn phi là bột ngô rang cháy và trứng kiến. Vì vậy khi làm thính nên chú ý đến 2 thành phần này với mức ưu tiên cao. Tôi thường làm như sau: Cám gạo rang sậm + bột ngô rang cháy + nước ngâm thóc thủm + mẻ + trứng kiến + đất sét cho vào chậu nhào thật kỹ, châm nước mà nhào cho đến khi được một hỗn hợp dẻo, mềm, thơm, chua, thum thủm, không nhão cũng không cứng quá là được. Đến chỗ câu, chọn điểm đánh đầu cần hay xa bờ căn phao, thả thính và chờ chốc lát. Tăm rô phi nhỏ như đầu que đan, lên vài cái một. Câu đầu cành tôi thích để phao cao cỡ 2 cm trên mặt nước còn câu xa bờ thì để cao hơn cho dễ nhìn, Cách chạm dây của rô phi cũng có nét riêng: bao giờ cũng làm phao lập cập rồi mới đè chìm. Tôi chỉ giật khi phao lịm xuống từ từ, như thế sẽ chắc chắn được cá và thường là cá to. Nếu phao nháy nhún nhảy đã giật thì có thể trượt, nếu trúng thì thường vào bụng, đuôi hay vây và thường là cá nhỏ. Câu lục là cách câu muốn con gì được con đó. Vấn đề là biết chế mồi thích hợp với từng loại cá, hiểu rõ tập quán bơi lội, sục tìm mồi, ăn mồi của từng loại cá. Bên cạnh đó, nắm vững các thông số khác như độ sâu, chiều gió, cấu toạo đáy hồ,… cũng góp phần vào thắng lợi cuối cùng. Rô phi không “khó tính” như chép, trắm nên dây link nhỏ hay to, tàng hình hay không không quan trọng lắm. Hễ ngửi thấy mùi thính thơm ngon là chúng lao đến xơi luôn. Có con câu lên đã đầy một bụng thính.

Rà ổ rô phi
Ở vùng nước lợ, cá rô phi có một tập tính là làm ổ. Con đực lấy thân lắc mạnh dưới bùn tạo thành những cái hố sâu từ nửa gang đến một gang, độ lớn phụ thuộc vào kích thước con cá. Con cái bơi dạo quanh một vòng ngắm nghía, thấy cái ổ nào đẹp, sâu mới chịu đến cặp đôi. Từ đó, cả con đực lẫn con cái thay nhau bảo vệ cái ổ, nhất là sau khi đẻ trứng. Rô phi có một thói quen là tất cả những gì rơi vào ổ chúng đều gắp bỏ ra ngoài hết. Chính cái thói quen đó đã hại chúng. Người đi câu dùng lưỡi đơn (cỡ khá to, tôi thường dùng lưỡi Chinu số 9), móc giun đất, phao dài và nhẹ, chì đáy tròn nhỏ (to bằng viên chì đạn 9 dùng cho súng calip cỡ 12), rê nhẹ từng chút một trên mặt đáy. Khi gặp ổ, cả mồi lẫn hòn chì rơi xuống đáy ổ, phao chìm xuống, có khi mất hút. Trúng ổ rồi! Con cá sẽ ngậm mồi bỏ ra ngoài ổ làm phao trồi lên. Đúng lúc đó phải giật ngay và gần như 100% là thắng lợi. Nếu phao đã nổi lên hết và đứng im thì con cá đã mang mồi lên khỏi ổ và nhả ra rồi. Rút lên thả lại đúng chỗ cũ, chắc chắn nó sẽ lại nhắc ra. Khi đụng ổ sâu, phao lút chìm nghỉm luôn, đừng kéo lên, uổng. Cứ để đó và chờ, khi bất chợt nhìn thấy cái phao ở đâu đó dưới nước chui lên là giật ngay. Thắng chắc. Nếu đụng ổ mà chờ 1 phút không đụng đậy gì thì rà tiếp ổ khác, có thể con cá đã bị câu lên, hoặc đi ăn chưa về, lúc khác quay lại vẫn còn cơ hội.
Có quan sát cái hồ lúc gần cạn mới thấy ô phi làm ổ khắp mặt đáy chứ không chỉ gần bờ. Làm thế nào đưa được mồi và cục chì bé tí có 5g ra xa hàng chục mét? Nếu thay cục chì to hơn thì cục chì đó sẽ phá ổ, cá sợ. Vậy chỉ còn mỗi một cách là can thiệp vào cái phao. Từ kinh nghiệm làm phao câu cá giếc ngày còn bé cộng với kinh nghiệm rà ổ rô phi bằng cần tay từ nhiều năm (từ 1995) tôi sáng tạo ra một loại phao chuyên dùng để rà ổ rô phi từ xa mà tôi gọi là kiểu “phao đứng”. Nói như vậy vì khi ném xuống nước nó luôn luôn đứng thẳng, nhưng nếu thêm một hòn chì đáy nữa thì nó sẽ chìm. Chiếc phao này được làm như sau: thân phao lấy từ ngọn cần câu tay dài khoảng 50 cm, bầu phao làm bằng xốp hay nhựa xuyên thủng hai đầu ở chính giữa rồi xuyên thân phao qua, căn vào khoảng giữa rồi dùng keo con voi cố định lại. Chóp phao lấy từ chóp phao xốp màu đỏ hay cam có ngấn vàng hoặc xanh. Chân phao kết một vòng dây dù dùng để mắc chì dằn phao và móc vào khoá căn phao trên dây câu. Tăng lượng chì ở chân phao từ từ sao cho ngập gần hết bầu phao. Lấy hòn chì đáy móc vào chân phao mà phao chìm ngay xuống thì tốt. Phao càng nặng thì ném đi càng xa nhưng độ nhạy giảm đi. Vì vậy tôi làm 3 loại phao rà ổ từ xa mà tôi gọi là phao tiểu, trung và đại. Phao tiểu nhỏ, nhẹ, dùng để ra trong vòng 10 – 12 mét trở lại. Phao trung c1o kích thước trung bình dùng để rà từ 10 – 12 mét đến 30 – 35 mét. Phao đại bầu to, chì nặng và chỏm phao cũng to (để nhìn từ xa vẫn rõ) dùng để rà xa từ 35 mét trở lên, nếu xuôi gió thì có thể ném đi xa đến 100 mét. Ở gần chỏm phao có màu đỏ tươi hay da cam thì dễ nhìn nhưng ở xa màu nâu sậm hay đen lại nhìn rõ hơn nhiều. Từ xa 100 mét rà từ từ vào bờ gặp ít thì vài ổ, nhiều thì cả chục ổ nên rà rô phi bằng cần máy hiệu quả hơn cần tay nhiều. Từ năm 2002 sau khi phát minh ra loại phao đứng này tôi đã thu hoạch rất nhiều rô phi, nhiều nhất là ở Đầm Dơi Quận 7, hồ Bình An và hồ Văn Thánh. Khi rà rô phi có nhiều khả năng bắt được cá bống và cả tôm càng xanh nữa. Đang rà mà thấy phao có biểu hiện bất thường thì giật ngay, thường là được cá bống, có con to bằng cổ tay, ngon tuyệt. Nếu rà được ổ mà khi phao lên lại đi ngang thì có thể là gặp tôm càng xanh, phải giật nhẹ tay rồi quay máy vào đều tay, tôm không sàng qua sàng lại như cá, lúc vào gần thì tốt nhất là dùng vợt mà vợt.

No comments yet

Leave a Reply